Bán chiếc áo cũ mèm với giá cao ngất ngưởng, nhiều người mới nghe đã nghĩ ảo tưởng, là mơ. Nhưng, đọc xong câu chuyện này, bạn sẽ thấy có những điều tưởng chừng như không thể lại là có thể.

Chuyện kể về một cậu bé con một gia đình nghèo khó. Một hôm cha cậu đưa cho cậu chiếc áo cũ trong nhà rồi nói: Con đem bán áo này rồi mua cho mẹ ít thuốc và chút gì đó bỏ bụng.
“Có kẻ ngốc mới mua chiếc áo này”, cậu bé trả lời. Nhưng, thấy mẹ đang nằm bệt giường mà nhà chẳng còn gì ăn, cậu bé không nói gì thêm nữa. Gặp ánh mắt khích lệ của bố, cậu quyết mang áo đi bán dù trong lòng biết chắc sẽ chẳng ai mua.
Cậu bé đem chiếc áo đi giặt rất cẩn thận, vì không có bàn là để là áo, cậu dùng bản chải để giặt chiếc áo, sau đó để chiếc áo lên một miếng gỗ phẳng trong bóng râm phơi khô. Chiều muộn hôm đó, cậu bé đem chiếc áo đến một ga tàu đông người qua lại. May cho cậu, một người đàn ông trung niên trong lúc vội vàng ra ga đã xui xẻo vấp ngã vào vũng nước đen kịt, chiếc áo trắng mới tinh trở nên nhem nhuốc đầy bùn đất. Người đàn ông không đủ thời gian để lục tìm áo thay trong đống hành lý đã gói ghém kỹ càng nên khi thấy cậu bé tội nghiệp đang rao bán áo thì mua luôn, thay vội cái áo đang mặc trên người. Người đàn ông nọ trả cho cậu bé 5 Đô la thay vì 2 đô la như giá cậu bé bán vì biết cậu đang cần tiền mua thuốc cho mẹ. Chiếc áo bẩn, ông ấy đem cho cậu bé, nói rằng cậu giặt đi, bán chắc cũng được giá hơn chiếc áo này.
Cậu vội vàng cầm số tiền bán được chạy một mạch ra hiệu thuốc, hiệu bánh mua về cho mẹ. Cậu cũng kể với cha chuyện hôm nay gặp với nụ cười nở trên môi. Cha cậu bảo cậu giặt chiếc áo kia đi, mai đem bán chắc được giá hơn. Nhà hiện không còn tiền, bữa nay có ăn, mai vẫn chưa biết ăn gì.
Con có thể bán chiếc áo này với 20 đô-la không?. Chiếc áo này đẹp gấp vạn lần áo hôm qua thì chắc cũng được giá...
Làm sao có thể được cơ chứ? Hôm qua chỉ là may mắn thôi...Cậu bé nghĩ thế nhưng không thốt lên thành tiếng. Cậu hiểu rằng, bữa ăn của gia đình đang trông chờ vào cái áo này.
Cuối cùng cậu bé nghĩ ra một cách, cậu nhờ anh họ của mình, anh cậu là một người rất đam mê hội hoạ, đã tự học vẽ rất đẹp. Cậu nhờ anh họ của mình vẽ cho cậu một con chim đại bàng và một chú chuột nhắt đáng yêu lên chiếc áo. Sau rồi cậu chọn một ngôi trường học, nơi có nhiều thiếu gia con nhà giàu theo học ở đó, cậu đứng ở cổng trường chào mời người mua. Vừa mới chào mời một lúc liền có một nhóm học sinh con nhà giàu lại xem. Cậu bé bảo 20 đô la, cậu thiếu gia nọ chốt mua. Thiếu gia khác bảo trả hơn 5 đô để được sở hữu. Tranh cãi một hồi, các thiếu gia quyết định là cái áo đó sẽ thuộc về ai trả được giá cao nhất. Cuối cùng, người ta mua chiếc áo đó cho cậu bé nghèo với giá 50 đô la. Đây là một số tiền khá lớn đối với gia đình cậu.
Cậu bé hứng khởi đem tiền về nhà cho cha.
Cậu bé muốn thử bán tiếp, cảm thấy mình làm được việc có ích cho gia đình. Cậu hỏi cha còn áo cũ nào nữa thì cậu mang đi bán tiếp.
Cha cậu đưa cho cậu chiếc áo cũ trong góc tủ. Lúc này, cậu bé không hề do dự như trước nữa, cậu đón nhận chiếc áo bằng cả hai tay mình, bắt đầu suy nghĩ…
Hai tuần sau, cuối cùng thì cơ hội cũng đã đến. Hôm đó, nữ diễn viên chính của bộ phim đang nổi tiếng, được nhiều người mến mộ đến thăm khu phố nghèo của cậu bé, có lẽ là để quay phần tiếp theo của bộ phim. Sau khi buổi họp với ký giả kết thúc, cậu bé mạnh dạn chen lên phía trước, chạy đến bên cạnh nữ diễn viên chính, đưa chiếc áo ra rồi xin cô ký tên lên đó. Cô diễn viên ngẩn người ra một lúc nhưng rồi vẫn vui vẻ tươi cười ký lên chiếc áo, không ai có thể nỡ từ chối một cậu bé dễ thương với ánh mắt hồn nhiên trong sáng như vậy.
Sau khi ký xong, cậu bé hỏi: “Cháu có thể bán chiếc áo này được không ạ?”
“Đương nhiên là có thể được rồi, đây là áo của cháu, cháu có thể bán nó nếu cháu muốn, đây là quyền tự do của cháu.”
Cậu bé liền đứng trên bục hô to: “Đây là chiếc áo do chính nữ diễn viên xinh đẹp ký tên, giá nó là 200 đô-la”.
Sau một lúc đấu giá, cuối cùng chiếc áo đã bán được với số tiền không tưởng, 1.200 đô-la.
Về đến nhà, cha cậu bé cảm động, ôm cậu vào lòng, hôn lên trán cậu: "Con thật sự rất giỏi, con đã làm nên được điều kỳ diệu cho gia đình mình".

    Tác giả: support
  • Mục: Giáo dục
  • Đăng tải ngày: 2017-04-13
  • Lượt xem: 533159
  • Bình luận: 20215

Tags: truyện_hay

Bình luận

Thời gian: 2020-03-31 18:41:20 Posted By Graham Comment Link
Do you play any instruments? http://fittor.top/lamalbks/ efurk.com State officials have released no estimates of the costs of the floods, which killed at least six people and left two others missing and presumed dead. But the damage is expected to be in the hundreds of millions of dollars.
Thời gian: 2020-03-31 18:41:19 Posted By Emilio Comment Link
I study here http://xxxnx.fun/toonmics-madrasta/ fabiana britto boobpedia PepsiCo did not respond when asked whether those synthetic fibers are in fact included in the juices. The company's statement said it will drop the use of the word "natural" until there is more regulatory guidance around the world.
Thời gian: 2020-03-31 18:41:18 Posted By Chauncey Comment Link
I didn't go to university http://xxxnx.fun/roll-rat-dododex/ eos ian yue ni hitozuma wa netorareta His Twitter followers have gone up since he started but he has decided to stop at 150, which he says is the Dunbar number - the suggested limit to the number of people with whom one can maintain stable social relationships.
Thời gian: 2020-03-31 18:41:18 Posted By Aiden Comment Link
What sort of music do you listen to? http://fittor.top/zaazuur/ indoxxi semi full barat Going to Ireland with my father in about 1943. It was a rough sea crossing and everybody seemed to get sick except me and my father. I felt quite proud. We were living in Reading, England, at the time and my father would take a house in Ireland every year for our summer holiday. What I remember most about going to Ireland as a boy was the food: plenty of eggs, butter, meat and milk. Very simple things but we were very short of them back in England. The weather wasn’t always as kind as it might be but I always looked forward to going.
Thời gian: 2020-03-31 17:45:11 Posted By Grant Comment Link
Accountant supermarket manager http://fittor.top/www-xnxx-com-search-big-20ass-20mom/ bokeb jav selingkuh In its complaint, alleging violations of the Americans with Disabilities Act (ADA), the Justice Department said nearly 200 children with disabilities and significant medical needs were "unnecessarily segregated" in nursing homes for long-term care.
Thời gian: 2020-03-31 17:45:10 Posted By Harry Comment Link
International directory enquiries http://fittor.fun/dinotube-similaire/ santali video janakpur Spending authority for much of the government expired at midnight on Monday (0400 GMT), but that did not prevent the Obama administration from opening the health-insurance exchanges that form the centerpiece of the law.
Thời gian: 2020-03-31 17:45:10 Posted By Leonel Comment Link
I never went to university http://fittor.top/arabell-onlyfans-leak/ gunnjan aras xvideos Also on Tuesday, Russia's No.2 gas producer Novatek said it had concluded an outline agreement to supplythree million tonnes per year of liquefied natural gas (LNG) toChina National Petroleum Corp (CNPC) from its Yamal LNG project.
Thời gian: 2020-03-31 17:45:09 Posted By Jordon Comment Link
What do you do for a living? http://fittor.fun/melonsrube/ arbaxvideos Federal officials also released chilling excerpts of surveillance video showing Alexis, 34, armed with a sawed-off shotgun patrolling the halls and a stairwell of Building 197 at the naval complex where he killed 12 and wounded four others.
Thời gian: 2020-03-31 17:45:09 Posted By Douglass Comment Link
I quite like cooking http://xxxnx.fun/keventinas/ nhentailmet A: One of my favourite literary therapists is Thomas Moore, who wrote "Care of the Soul." One of the things he talks about is that sometimes, the soul needs gray - and you simply have to allow the soul its access to gray. You can't force a haloed cheerfulness on certain subjects and on certain days. And maybe that's one of the things I do in my work, is that I allow the soul to access its gray.
Thời gian: 2020-03-31 16:49:54 Posted By Stewart Comment Link
How do you spell that? http://fittor.fun/batarumxxx/ hentaihaven.oorg "Waze does things differently," Kagan says. "They have a very unique user base that communicates with them in a unique way. It's another slice of the navigation pie, so it adds more value to Google."

Để lại bình luận