Bán chiếc áo cũ mèm với giá cao ngất ngưởng, nhiều người mới nghe đã nghĩ ảo tưởng, là mơ. Nhưng, đọc xong câu chuyện này, bạn sẽ thấy có những điều tưởng chừng như không thể lại là có thể.

Chuyện kể về một cậu bé con một gia đình nghèo khó. Một hôm cha cậu đưa cho cậu chiếc áo cũ trong nhà rồi nói: Con đem bán áo này rồi mua cho mẹ ít thuốc và chút gì đó bỏ bụng.
“Có kẻ ngốc mới mua chiếc áo này”, cậu bé trả lời. Nhưng, thấy mẹ đang nằm bệt giường mà nhà chẳng còn gì ăn, cậu bé không nói gì thêm nữa. Gặp ánh mắt khích lệ của bố, cậu quyết mang áo đi bán dù trong lòng biết chắc sẽ chẳng ai mua.
Cậu bé đem chiếc áo đi giặt rất cẩn thận, vì không có bàn là để là áo, cậu dùng bản chải để giặt chiếc áo, sau đó để chiếc áo lên một miếng gỗ phẳng trong bóng râm phơi khô. Chiều muộn hôm đó, cậu bé đem chiếc áo đến một ga tàu đông người qua lại. May cho cậu, một người đàn ông trung niên trong lúc vội vàng ra ga đã xui xẻo vấp ngã vào vũng nước đen kịt, chiếc áo trắng mới tinh trở nên nhem nhuốc đầy bùn đất. Người đàn ông không đủ thời gian để lục tìm áo thay trong đống hành lý đã gói ghém kỹ càng nên khi thấy cậu bé tội nghiệp đang rao bán áo thì mua luôn, thay vội cái áo đang mặc trên người. Người đàn ông nọ trả cho cậu bé 5 Đô la thay vì 2 đô la như giá cậu bé bán vì biết cậu đang cần tiền mua thuốc cho mẹ. Chiếc áo bẩn, ông ấy đem cho cậu bé, nói rằng cậu giặt đi, bán chắc cũng được giá hơn chiếc áo này.
Cậu vội vàng cầm số tiền bán được chạy một mạch ra hiệu thuốc, hiệu bánh mua về cho mẹ. Cậu cũng kể với cha chuyện hôm nay gặp với nụ cười nở trên môi. Cha cậu bảo cậu giặt chiếc áo kia đi, mai đem bán chắc được giá hơn. Nhà hiện không còn tiền, bữa nay có ăn, mai vẫn chưa biết ăn gì.
Con có thể bán chiếc áo này với 20 đô-la không?. Chiếc áo này đẹp gấp vạn lần áo hôm qua thì chắc cũng được giá...
Làm sao có thể được cơ chứ? Hôm qua chỉ là may mắn thôi...Cậu bé nghĩ thế nhưng không thốt lên thành tiếng. Cậu hiểu rằng, bữa ăn của gia đình đang trông chờ vào cái áo này.
Cuối cùng cậu bé nghĩ ra một cách, cậu nhờ anh họ của mình, anh cậu là một người rất đam mê hội hoạ, đã tự học vẽ rất đẹp. Cậu nhờ anh họ của mình vẽ cho cậu một con chim đại bàng và một chú chuột nhắt đáng yêu lên chiếc áo. Sau rồi cậu chọn một ngôi trường học, nơi có nhiều thiếu gia con nhà giàu theo học ở đó, cậu đứng ở cổng trường chào mời người mua. Vừa mới chào mời một lúc liền có một nhóm học sinh con nhà giàu lại xem. Cậu bé bảo 20 đô la, cậu thiếu gia nọ chốt mua. Thiếu gia khác bảo trả hơn 5 đô để được sở hữu. Tranh cãi một hồi, các thiếu gia quyết định là cái áo đó sẽ thuộc về ai trả được giá cao nhất. Cuối cùng, người ta mua chiếc áo đó cho cậu bé nghèo với giá 50 đô la. Đây là một số tiền khá lớn đối với gia đình cậu.
Cậu bé hứng khởi đem tiền về nhà cho cha.
Cậu bé muốn thử bán tiếp, cảm thấy mình làm được việc có ích cho gia đình. Cậu hỏi cha còn áo cũ nào nữa thì cậu mang đi bán tiếp.
Cha cậu đưa cho cậu chiếc áo cũ trong góc tủ. Lúc này, cậu bé không hề do dự như trước nữa, cậu đón nhận chiếc áo bằng cả hai tay mình, bắt đầu suy nghĩ…
Hai tuần sau, cuối cùng thì cơ hội cũng đã đến. Hôm đó, nữ diễn viên chính của bộ phim đang nổi tiếng, được nhiều người mến mộ đến thăm khu phố nghèo của cậu bé, có lẽ là để quay phần tiếp theo của bộ phim. Sau khi buổi họp với ký giả kết thúc, cậu bé mạnh dạn chen lên phía trước, chạy đến bên cạnh nữ diễn viên chính, đưa chiếc áo ra rồi xin cô ký tên lên đó. Cô diễn viên ngẩn người ra một lúc nhưng rồi vẫn vui vẻ tươi cười ký lên chiếc áo, không ai có thể nỡ từ chối một cậu bé dễ thương với ánh mắt hồn nhiên trong sáng như vậy.
Sau khi ký xong, cậu bé hỏi: “Cháu có thể bán chiếc áo này được không ạ?”
“Đương nhiên là có thể được rồi, đây là áo của cháu, cháu có thể bán nó nếu cháu muốn, đây là quyền tự do của cháu.”
Cậu bé liền đứng trên bục hô to: “Đây là chiếc áo do chính nữ diễn viên xinh đẹp ký tên, giá nó là 200 đô-la”.
Sau một lúc đấu giá, cuối cùng chiếc áo đã bán được với số tiền không tưởng, 1.200 đô-la.
Về đến nhà, cha cậu bé cảm động, ôm cậu vào lòng, hôn lên trán cậu: "Con thật sự rất giỏi, con đã làm nên được điều kỳ diệu cho gia đình mình".

    Tác giả: support
  • Mục: Giáo dục
  • Đăng tải ngày: 2017-04-13
  • Lượt xem: 532846
  • Bình luận: 20215

Tags: truyện_hay

Bình luận

Thời gian: 2020-04-14 22:48:48 Posted By Gaston Comment Link
How long are you planning to stay here? http://xxxnx.fun/private/ private At least two children in every primary classroom has suffered some form of abuse or neglect, the charity claims. But the majority of those contacting ChildLine are 11 or older and often talk about abuse that happened months or even years earlier.
Thời gian: 2020-04-14 22:48:47 Posted By Gerry Comment Link
An estate agents http://fittor.fun/donnegrasse/ xodoma “It was basically a munity,” a Times source said. “[The team] rode the bus all that way [to Indianapolis], and then come back and are disrespected like that. [The team] is standing together because they don’t know if anybody else is standing with them.”
Thời gian: 2020-04-14 22:48:47 Posted By Manual Comment Link
Can you hear me OK? http://fittor.top/hentaistream/ peeperz (Phys.org) —A team of Berkeley PhD engineers who worked in the school's lab explored animal locomotion strategies and shared an interest in prototypes made quickly and cheaply, particularly fast robotic ...
Thời gian: 2020-04-14 21:52:22 Posted By Bob Comment Link
What sort of music do you like? http://fittor.top/shitporn/ shitporn There are difficulties such as in identifying the end of life care phase, though better training, multidisciplinary co-ordination and access to care records across all relevant professionals and organisations would help.
Thời gian: 2020-04-14 21:52:21 Posted By Bryce Comment Link
Get a job http://fittor.top/yteenporn/ fullpornoseyret "I think it's ridiculous," said Dr. Christine Petti, a plastic surgeon in nearby Torrance, Calif. "I could never advise a procedure that would cause a patient pain. ... Pain is not a good thing for anybody."
Thời gian: 2020-04-14 21:52:20 Posted By Peyton Comment Link
I'm in a band http://fittor.top/pron/ lindastube Belichick and Parcells didn’t speak for years after Belichick left after just one day as the “HC of the NYJ” in January of 2000, but they smoothed things over at Carson’s Hall of Fame luncheon in Manhattan in 2006 and now have apartments two floors apart in the same building in Jupiter, Fla.
Thời gian: 2020-04-14 21:52:20 Posted By Fernando Comment Link
The National Gallery http://fittor.top/gayhints/ gayhints Out of gratitude, Mr Hatton took part in an SCAS campaign to recruit more responders. “I wouldn’t do it again, if they can be as petty as that. Slap him on the wrist, make him retake a driving course, don’t just say, 'Thank you very much for 15 years, bye bye’.”
Thời gian: 2020-04-14 21:52:19 Posted By Dghonson Comment Link
Are you a student? http://fittor.fun/russianporn/ pantyhoseminx "I would like Leeds to reach that stage as well...but youcan't just do changes overnight, you have to do it smoothly.Overall we are looking at the enhancement of operations andenhancement of results."
Thời gian: 2020-04-14 21:13:49 Posted By Ella Comment Link
Is there ? https://relookingpiercing.fr/stmap_23l9guf.html bula do flagyl 400mg Ckout ads online and in home-delivered catalogs for teens’ skinny jeans. All the models looks this way. I believe this pervasive, standardized image is very influential and not mentioned in the article. I understand more normal-size women/models and mannequins are appearing in Europe. Perhaps one day this trend will reach the U.S., including the teen market, where it can present realistic expectations and promote comfort in one’s own skin/body size.
Thời gian: 2020-04-14 21:13:48 Posted By Lightsoul Comment Link
Where are you calling from? https://latuamuebles.com/stmap_62o83cj.html viprosta uk Mefloquine, was first developed in the 1970s at the U.S. Department of Defense's Walter Reed Army Institute of Research as a synthetic analogue of quinine, the first effective treatment for malaria. It was licensed in 1989 by the FDA for use against chloroquine-resistant malaria.

Để lại bình luận